Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

Ngày thứ hai

Thứ hai, ngày 31 tháng 3, trời nắng

                  Nay đã đầu tuần rồi, may mắn thật nay lại được cô khen vì đạt 8 điểm bài văn làm ở nhà hihi. Em vẫn vậy Yoshino Chan, vẫn không nói gì với anh cả, ước gì em mỉm cười xoa đầu anh và nói:''Giỏi quá ta'', nhưng chắc có lẽ là do anh tưởng tượng thôi. Đến ngày thứ hai rồi, nhanh quá nhỉ, anh lại tiếp tục đợi rồi, đợi em trở lại với anh, đợi tình cảm của chúng ta trở lại như trước đây. À mà nay em cắt tóc trông dễ thương lắm đấy! Hihi, phải rồi Yoshino Chan trong mắt anh luôn dễ thương như vậy mà. 
           Không biết sao nữa, ngày qua ngày anh lại thấy chán nản quá, hi vọng cứ càng lúc càng vơi đi, anh sợ lắm, sợ một ngày nào đó con tim anh sẽ hóa đá mất thôi, nước mắt anh sẽ ngừng rơi vì em chắc đó cũng là lúc tình cảm của anh không còn giành cho em nữa, thật lòng anh khống muốn như vậy đâu, liệu em có muốn như vậy không, Yoshino Chan?... Anh lại tiếp tục ước mơ nữa rồi, ước gì giờ em lại pm với anh, lại tâm sự cùng anh. Anh biết rằng điều đó có lẽ sẽ rất khó xảy ra vì chắc hẳn tình cảm của em dành cho anh đã phai nhạt mất rồi, nhưng em biết không, anh vẫn thế vấn yêu em nhiều lắm, giờ mắt cứ rưng rưng khi viết từng dòng nhật ký. Có lẽ em nghĩ là anh yếu đuối lắm nhưng không phải vậy đâu, anh chỉ rơi lệ vì lòng đã quá đau, đã quá xót xa... Lòng anh giờ buồn lắm, buồn như thể thế gian này đã mất đi ánh sáng, buồn vì giờ anh đã sắp mất em rồi, mất người anh yêu thương nhất trên đời này.
             Thật lòng anh muốn hỏi em nhiều thứ lắm Yoshino Chan, liệu em có bao giờ thôi nghĩ về chuyện tương lai không? Có bao giờ em đã yêu anh chân thành từ tận đáy lòng của mình không? Có bao giờ em rơi lệ vì anh không? Và có bao giờ em quan tâm đến cảm giác của anh bây giờ không? Hàng ngàn câu hỏi được đặt ra trong đầu anh, muốn hỏi em thật nhiều, muốn tâm sự với em thật nhiều, nhưng có thể những câu hỏi này sẽ không bao giờ được trả lời cả.
                Có những lúc, anh lại muốn chủ động pm với em để nói hết lòng mình ra, nhưng như vậy thì đã sao chứ, anh biết là giờ dù có hòa giải đi chăng nữa, tình cảm của đôi ta vẫn thế. Thay vì chủ động thì sao anh không để em tự nghĩ suy nhỉ? Có thể lúc đó em sẽ suy nghĩ khá hơn về tương lai của đôi mình, có thể lúc đó em sẽ quan tâm và hiểu anh nhiều hơn... Mọi thứ giờ cũng chỉ là giả thuyết, cũng chỉ là do anh tự tưởng tượng ra, nhưng thật lòng anh mong rằng mọi thứ sẽ trở thành hiện thực. Anh nghĩ rằng cho dù tương lai có ra sao đi chăng nữa, chỉ cần hai người thực sự yêu thương nhau, hai trái tim hòa làm một thì không có gì mà không thể làm được, cho dù là chuyện không ai có thể chấp nhận... Và chỉ trừ khi, em đã không còn yêu anh nữa.
            Chắc có lẽ phải dừng ở đây rồi, dừng viết nhật ký cũng như dừng chờ đợi trong hôm nay, lại phải tiếp tục cố gắng để đợi chờ những ngày tiếp theo. Và cũng đã tưởng tượng thử nếu em đọc được những dòng này em sẽ nói ra sao? Sẽ trở lại bên anh hay lại nói ra những lời cay đắng:''Đừng chờ em nữa, em sẽ không quay trở lại với anh đâu'', nếu có như vậy thật, có thể anh sẽ không đợi nữa và cũng có thể anh sẽ vĩnh viễn biến mất trong ký ức của em, ký ức về một người đã từng xem em là tất cả... Dù sao đi chăng nữa, bây giờ anh sẽ tiếp tục đợi chờ cho đến khi tim anh dần te cóng, dần mất đi cảm xúc của mình... Chúc em ngủ ngon Yoshino Chan, yêu em nhiều lắm !





Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

Ngày thứ nhất

Chủ nhật, ngày 30 tháng 3, Trời nắng
              Nay vẫn như mọi ngày vẫn ngồi trên máy vi tính vẫn ra net để chơi, những giận hờn và mâu thuẫn ngày hôm qua có lẽ đã tan biến, nhanh hơn sự tưởng tượng của anh, tưởng chừng như nó sẽ kéo dài lâu lắm. Nhưng em vẫn vậy, vẫn lạnh lùng với anh, mặc dù vẫn cười nói trên mạng vui vẻ thế ấy nhưng anh hiểu rằng giữa chúng ta đang có một bức tường ngăn lại. Có lẽ em đang đợi anh nhận lỗi rồi xin lỗi em, thật lòng anh cũng định như vậy đấy, nhưng em biết không đã bao lần anh đã làm như thế rồi, rốt cuộc thì sao, chúng ta cũng không thể nào trở lại như trước nữa, những hồi ức đẹp đẽ chừng như vẫn còn lưu vấn trong lòng anh, thật nhớ những cảm giác hạnh phúc ấy quá! Ước gì giờ em pm với anh, nói những lời yêu thương, trở lại như trước đây,  trở lại bên cạnh anh. Nhưng có lẽ chỉ là do anh tưởng tượng ra mà thôi, lòng em giờ đây có lẽ vẫn không thể thoát khỏi chiếc hộp sắt mang tên ''Toan Tính''.
                 Giờ lòng anh như nặng chĩu, cảm giác thật khó chịu, có đôi lúc anh lại giận em lắm, giận em sao lại không hiểu cho anh, giận em sao lúc nào cũng giả bộ cười nói, giận em sao lại giả dối đến vậy, giận em sao lại nỡ đối xử với anh lạnh nhạt đến thế. Anh nhớ em đã từng hứa:''Em sẽ thật lòng, sẽ không làm anh đau một lần nào nữa'', nhưng rồi thế nào, người làm anh đau khổ nhất lại là em, có lẽ em nghĩ rằng anh suy nghĩ nhiều quá, nhưng không phải đâu, những cử chỉ và hành động ái ngại, từ chối tình cảm của em làm anh nhận ra rằng em đang cố để không yêu anh nữa, chính vì em vẫn nghĩ''Không có tương lai''. Điều đó làm anh không thể nào không nghĩ ngợi được, nó cứ dằn vặt trong tâm trí anh từng ngày từng ngày.
                Giờ nghĩ lại, tại sao anh lại yêu em nhỉ? Đối với người khác cõ lẽ là em không dễ thương, cũng không xinh đẹp, ăn nói thì cứng nhắc, an ủi người khác thì kém cạnh, có thể nói là không có gì đăc biệt cả. Nhưng đối với anh, không hiểu tại sao nữa, em thật đáng yêu, sợ ma thì khỏi nói rồi, những lúc ấy anh thấy em thật trẻ con, thật dễ thương. Mỗi lần bên cạnh em là anh lại cảm thấy ấm áp, một cảm giác thật hạnh phúc nhưng thay vì đáp lại tình cảm ấy, em lại tỏ ra như muốn tránh xa vậy. Những lúc anh ôm lấy em, em lại tỏ ra cảm giác hơi khó chịu, có lúc lại thấy như em muốn bảo anh buông tay ra vậy. Cảm giác của anh lúc đó buồn lắm, cứ như là mình đang gây phiền phức cho em vậy.
                   Thời gian trôi qua thật nhanh quá, chỉ mới viết vài dòng nhất ký thôi mà đã gần 10h. Có lẽ ngày hôm nay sắp kết thúc rồi, ngày mai lại phải đến trường, lại phải đối mặt với em, đối một với sự lạnh nhạt,vô tình. Đời thật phũ phàng quá, người thì muốn níu giữ và vung đắp tình cảm, người lại muốn ngăn chặn nó phát triển... Giờ anh mệt mỏi quá, có lẽ hôm nay anh không đợi được em nói   ra những lời yêu thương được rồi... Hy vọng anh sẽ có nghị lực để chờ đợi qua những ngày tháng tiếp theo. Chúc em ngủ ngon Yoshino Chan.

                 




Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Ký ức

Ký Ức 

               Có lẽ tình cảm của đôi ta đến đây là kết thúc, mỗi người có một con đường riêng cho mình, nhưng em biết không? Thật lòng anh yêu em nhiều lắm, nhớ lúc trước anh gặp và biết em thật ngỡ ngàng, một người im hơi lặng tiếng, học giỏi trong lớp lại rất mê chơi game, anh cũng vậy, đối với anh game là một phần trong cuộc sống, một thứ gần như từ khi biết đến máy tính thì nó đã không thể tách rời anh. Có lẽ vì vậy mà chúng ta đã biết đến nhau, cùng nhau chơi game chung, cùng nhau trò chuyện về game. Lúc đó, chắc hẳn là anh chưa có tình cảm gì với em cả, tất cả những gì anh nghĩ về em có lẽ là bạn chơi chung game, học cùng lớp, chỉ đơn giản là vậy. Nhưng có ai ngờ được, sau mỗi lần chơi chung như vậy, dần dần anh đã có tình cảm chân thành với em nhưng vẫn chưa dám bộc lộ. Và lúc đó lúc, không biết có phải là do anh chơi game hay hay không mà em đã thốt lên gọi anh là ''ck'', anh đã rất ngạc nhiên vì điều đó và một phần anh đã rất vui mừng. Kể từ đó chúng ta gọi nhau thân mật ''ck-vk'', '' anh-em''. Em biết không, những lúc anh giận hờn vu vơ với em là vì lúc đó anh không hiểu tại sao em lại trầm lắng như vậy, lại ít nói, nhàm chán đến thế khi ở ngoài đời thực, đến giờ có lẽ anh cũng đã không hiểu tại sao, có lẽ trong quá khứ của em, có một điều gì đó đã xảy ra khiến em trở nên như vậy, bởi vì một người bạn cũng lớp có học chung với em thời tiểu học có nói lúc trước em là người rất hoạt bát, rất thích trò chuyện, hòa đồng với bạn bè...

               Chúng ta đã đến với nhau ở dịp tết năm ấy, một ngày mà anh đã không chịu đựng nổi, bộc lộ tình cảm của mình qua tin nhắn:''Thật lòng anh yêu em nhiều lắm Yoshino Chan'' và em đã trở lời anh, một câu trả lời mà khiến tim anh như đập loạn nhịp: ''Em cũng yêu anh nhiều lắm, thật đấy''. Lúc đó, có lẽ là lúc mà anh hạnh phúc nhất, một cảm giác không thể nào quên được, một ký ức lắng động trong trái tim anh cho đến tận bây giờ.
                Và cũng từ lúc đó tình cảm anh dành cho em đã sâu nặng, mỗi sáng sớm thay vì ngủ li bì tận 11,12 giờ thì 8h anh dậy ngồi ngay vào máy vi tính để:''Ohayo Yoshino Chan :x'' và em chào lại anh:'' Ohayo Kotori San :x'', có lẽ những buổi sáng như thế làm trái tim anh thật ấm nồng, thật hạnh phúc vì bây giờ anh đã tìm được một nửa của mình, đó chính là em Yoshino Chan. Sau đó chúng ta đã tâm sự với nhau rất nhiều, dù là điều tế nhị nhất cũng nói ra, và lúc đó anh cứ nghĩ, vì anh mà em đã thay đổi, trở nên yêu đời hơn và cũng lúc đó anh tự hứa với mình dù có ra sao đi chăng nữa anh cũng sẽ làm em hạnh phúc. Có lẽ khi ở bên em, anh đã không ngại ngùng gì cả, anh đã nói hết mọi thứ về mình, nói cả những dục vọng mà mình muốn làm đối với em, lúc đó anh nghĩ chắc hẳn là em nghĩ anh bệnh hoạn lắm nhưng mà không thế em trả lời với anh:'' Em cũng vậy, em rất muốn được ở bên anh, em yêu anh nhiều lắm '', từng bước một tình cảm của chúng ta ngày càng sâu đậm, mọi thứ đối với anh giờ đây tràn ngập hạnh phúc, mọi chán nản trong cuộc sống dần như biến mất cả. Có lúc chúng ta cùng suy nghĩ tìm một nơi nào đó để ''thân mật'', nhưng có lẽ rất khó vì quan hệ của chúng ta đâu phải như những cặp tình nhân khác, mối quan hệ tình cảm của chúng có lẽ không ai có thể chấp nhận được. Và em đã nói ''Ước gì em là con gái thì có lẽ chúng ta dễ bên nhau hơn'', đúng vậy quan hệ của chúng ta khó ai mà chấp nhận được, anh cũng đã từng suy nghĩ rất nhiều về điều này, nhưng em biết không, tình cảm anh giành cho em lúc đó đã vượt mức giới hạn, không tài nào từ bỏ được... 
             Có lúc em nói với anh:''Anh hãy dành tình cảm và nụ hôn đầu của mình cho người khác đi, Trúc hoặc bé Thuy chẳng hạn'', câu nói đó khiến anh rất buồn vì người anh yêu là em, đâu phải là họ, anh chỉ xem họ là những người bạn tốt. Những lúc như thế gần như anh đã cảm nhận được một thứ gì đó tiêu cực từ em và đến một hôm em đòi đến net để gặp anh, tất nhiên là anh lo lắm vì trước giờ tình cảm của chúng ta chỉ dám giải bày qua màn hình máy tính, lúc gặp em, anh đã rất ngại ngùng không nói được gì nên lời và chắc hẳn cũng chính lúc đó em đã quyết định từ bỏ anh vì em nghĩ rằng quan hệ như vậy sẽ rất ngại ngùng. Cuối cùng khi về em an ủi anh nhưng có lẽ vì anh đã quá sợ hãi, buộc miệng hỏi rằng:''Em có còn tình cảm với anh không'', lúc đó em đã trở lời:''Em xin lỗi, em đã hết tình cảm với anh rồi''. Một câu nói như cứa vào tâm can anh nhưng có gượng cười mà trả lời:''Không làm người yêu được thì làm bạn'', có lẽ đấy là câu nói dối lòng nhất của anh, liêu người yêu có dễ dàng để trở thành bạn thông thường được không khi họ đã từng yêu nhau say đắm... Tối đó anh về nhà, không hiểu sao, nước mắt cứ tuông rơi, mỗi giờ trôi qua anh lại thức dậy, nhớ lại những lời nói ngọt ngào của em mà sao giờ đây thấy chua xót và cay đắng quá và nước mắt cứ rơi cho đến khi trời sáng hẳn. Giờ đây anh không còn niềm tin vào bất kì thứ gì cả, anh đã UnFriend với em, lúc đó từng ngày trôi qua như địa ngục, trong mắt anh thế giới này gần như đã chết, không còn hy vọng nào cả.
            Rồi tết cũng qua, bước chân đến trường như bước đi trên sỏi đá, nỗi buồn như che kín tâm trí anh, không còn niềm tin và cũng chả còn chút hy vọng nào. Em ngồi cạnh anh cũng chỉ nín thing, chả nói gì cả. Sau ngày đó, anh cố kìm nén cảm xúc để nói chuyện với em nhưng giờ đây đối với anh, em thật giả dối, mọi tình cảm mà anh trao cho em, em chỉ xem là trò đùa. Nhưng có lẽ anh đã không chịu được sự dối trá ấy, anh đã quyết định tuyệt giao với em mãi mãi, a đã nghỉ game, mong là có thể quên được em. Nhưng rồi đến một ngày em bệnh không đến lớp, không biết tại sao, nhưng anh đã rất lo lắng, cứ tưởng chừng như anh sẽ không bao giờ quan tâm đến em nữa, nhưng không tài nào anh làm được điều đó, vì anh đã yêu em rất nhiều. Sau khi tan học, anh về nhà hỏi thăm em, cũng may là anh vẫn còn giữ nick FB của em:''Nay em bệnh à :( '', không có trả lời, sau ít lâu một tin nhắn hiện lên, nó mang lại cho anh một chút hy vọng:''Kotori San, em .. mệt quá'', sau đó một câu nói như lắng động trong tim anh, mọi đau khổ gần như tan biến hết :''Nếu không làm bạn được thì...trở lại bên em nhé, em sẽ thật lòng mà''. Anh đã rất bất ngờ vì câu nói ấy, nhưng đau    một lần rồi ai lại không sợ, anh cớ hỏi rằng:''Có thật là em muốn quay trở lai không, có thật là em yêu anh không Yoshino Chan, nhưng tại sao lúc trước em nói chúng không có tương lai, bây giờ tại sao em lại...'', em đã trỏ lời anh, một câu gần như trong đầu anh tưởng tượng sau khi chia tay:''Vì em nghĩ là không có tương lai, nhưng giờ em không muốn dối lòng mình nữa, em yêu anh''. Lúc đó nước mắt anh gần như muốn rơi vậy, hạnh phúc đã trở lại, thế giới lại đảo lại một vòng lớn...
           Sau đó, ta lại ở bên nhau, đến lớp cùng học bài cùng trò chuyện, có lúc em nắm lấy tay anh, lúc đó đối với anh thật hạnh phúc, thật ấm áp, anh ôm em hai đầu tựa vào nhau một cảm giác như trong giấc mơ vậy. Nhưng rồi những ngày sau đó, không hiểu vì lí do nào, em đã lạnh nhạt dần với anh, cảm giác của anh rất khó chịu, anh nghĩ là chắc hẳn em đang lo lắng chuyện gì đó, anh gạng hỏi:''Sao dạo này em lại lạnh nhạt với anh vậy, em không muốn chúng ta tiến xa hơn à?'', em trả lời ''0.0, tiến xa hơn? Rồi sẽ đau lắm đấy'', lúc đó anh cũng đã hiểu rằng em vẫn lo tính chuyện tương lai nhưng anh vẫn cố hỏi:''Em vẫn lo lắng chuyện tương lại à'', em trả lời anh một câu mà có lẽ là câu mà từ lúc đó em đã luôn trả lời anh nhứ thế:''Uk''.Tâm hồn anh lúc đó thật buồn, thật chán nản, anh khổng hiểu tại sao em lại như vậy, tại sao đã nói không muốn dối lòng mình nữa rồi lại tiếp tục tính toán chuyện tương lai, anh cũng biết rõ rằng tương lại cũng khó xử cho hai ta, nhưng anh tin rằng chỉ cần hai người yêu thương nhau thật lòng, đặt trọn tình cảm cho nhau thì mọi khó khắn sẽ vượt qua, chính bởi lúc anh tỏ tình với em, anh đã suy nghĩ rất kỹ về chuyện này. Anh đã cố gắng bày tỏ với em những gì anh nghĩ, khuyên bảo em rằng tương lại của chúng ta tuy khó khăn nhưng chỉ cần cố gắng thì có thể vượt qua, nhưng có lẽ em đã không hiểu được điều đó. Càng ngày em càng lạnh nhạt với anh hơn và trong khoảng thời gian đó, chúng ta đã cãi nhau, những cuộc chiến tranh lạnh bắt đầu diễn ra, có lúc anh đã hòa giải với em vì thật lòng anh không muốn mất em, nhưng rồi sao? Em vẫn cứ vậy vẫn cứ né tránh anh trong chuyện tình cảm, anh buồn lắm, cuối cùng thì anh cũng hiểu, đối với em, anh không thể trao cho em hạnh phúc trong tương lai được... 
           Ở một phía cạnh khác, anh lại nghĩ rằng em sợ rằng anh sẽ không có tương lại và hạnh phúc khi ở bên em, nhưng em biết không, được ở bên em, mỗi buổi sáng vừa mở mắt ngồi trên bàn máy tính lại nhìn thấy nick em sáng lên, rồi cả hai chúng ta cùng chào nhau thân mật ''Ohayo Yoshino Chan, Ohayo Kotori San'' là điều làm anh hạnh phúc nhất. Nhưng có lẽ sự tính toán của em dần đưa chúng ta xa nhau hơn, có lúc anh muốn từ bỏ em vì anh thật sự rất khó chịu nhưng rồi cũng không tài nào quên em được, anh lại cố gắng níu kéo, lại cố gắng níu giữ em lại... Mọi thứ như đang lập đi lập lại, vòng luẩn quẩn giữa việc từ bỏ và níu giữ, có đôi lúc anh đã cố nghĩ:''Giận nhau là để hiểu nhau'', nhưng có lẽ ý nghĩ ấy đã sai lầm, mỗi lúc giận hờn như vậy khoảng cách giữa chúng ta như dần xa hơn vậy.
           Cứ mỗi đêm, anh lại nghe nhạc rồi chợt nước mắt tuông rơi, người ta nói:''Giọi nước mắt đầu tiên rơi từ bên trái tức là nước mắt của sự đau buồn'', có lẽ như thế thật những lúc khóc, giọt nước mắt thường nằm ở bên trái, có lẽ một con người không thể điều khiển nổi ý chí của mình, anh đã từng nghĩ:''Tại sao em lại không hiểu anh, tại sao em nói không muốn dối lòng mình, em yêu anh nhưng cớ sao em lại đối xử với anh như vậy, thật sự nó chả khác nào hành hạ trái tim của anh''.
               Và giờ đây, có lẽ những mâu thuẫn và những giận hờn dần tích tụ lại, ngọn lửa châm ngòi có lẽ là câu nói vô tình của em khi anh cãi nhau vì mối quan hệ trong Clan giữa s2DAL và Evil, một bên là những người bạn anh quen trên mạng, những người đã từng an ủi bên cạnh và trò chuyện cùng anh mỗi lúc chán nản, tuyệt vọng. Còn một bên là ước mơ của chúng ta, ước mơ tìm được một team hiểu ý nhau nhưng vẫn chưa đạt được nên chỉ có một số thành viên trong lớp đánh chung với nhau. Anh cũng không hiểu tại sao em lại nghĩ rằng anh tắt tiếng trong clan là anh tự cao, là anh muốn có người pm riêng mời anh vào nói chuyện, quả thật là anh đang nói chuyện với các anh em trong clan evil nên không để ý đến s2DAL, nhưng đâu cần phải chuyện bé xé ra to chứ, rồi rốt cuộc anh,em và bạn thân của em cãi nhau, chỉ vì lí do không đâu, cớ có phải là anh tắt tiếng là vì không muốn nghe team nói chuyện đâu, chỉ là đôi lúc anh muốn yên tĩnh để nghe nhạc để đọc truyện cho tâm hồn mình thoải mái hơn. Mâu thuẫn ngày càng lớn hơn khi em nói:''T k phải là món đồ chơi mà thích kich thì kich thích mời thì mời'', em có biết rằng câu nói ấy làm anh rất giận không? Em nói ra những lời đó chả khác nào những người bạn trong clan Evil xem em là đồ chơi, coi thường em. Những lúc anh giận dổi em, đòi mời em ra khỏi clan vì anh nghĩ thế nào cũng xảy ra cớ sự như bây giờ, họ đã cố gắng khuyên giải a nhằm cho tình cảm chúng ta tốt đẹp hơn, tất nhiên là họ không biết em là con trai nhưng điều đó cũng cho thấy họ trân trọng cả anh và em. Rồi tiếp sau đó người bạn thân của em, người đã chơi cùng chúng ta và cũng là người bạn chí cốt của em lại cũng nghĩ rằng Clan Evil xem em là món hàng, món đồ chơi, rồi buông lời chửi rủa họ, nếu là em, thử hỏi em có chịu được không khi mà những người bạn của mình bị người khác nói như thế? Và rồi anh nghĩ là em sẽ khuyên giải, sẽ biết cách cho mọi sự hòa bình như cách mà em đã làm trước đây để tạo mối quan hệ tốt với anh và bạn của em. Nhưng thật thất vọng, em lại nói ra những thứ không nên nói, càng làm mọi thứ phức tạp hơn, có lẽ mâu thuẫn giữa anh và em cùng với những giận hờn trước đây đã tích tụ giờ đã trào phát. Anh cũng chả biết nói gì nữa cả, cãi nhau rồi sao, giải quyết được vấn đề gì? Bản thân mình đúng hay sai rồi thì sao? Tình bạn lẫn tình yêu liệu có bị tổn thương không? Anh không dám nghĩ anh hoàn toàn đúng, nhưng anh không tệ đến mức khinh bỉ em vì em cố trốn tránh tình cảm với anh, cũng như anh rất quý trọng tỉnh cảm với hai clan. Giờ có lẽ em và bạn thân của em đang rất giận anh, nhưng liệu có ai đứng trên phía cạnh của anh để hiểu rằng anh chưa bao giờ muốn mọi thứ phức tạp mâu thuẫn đến thế này.Giờ anh đang rất mong em pm cho anh để hòa giải, nhưng có lẽ điều đó sẽ không được vì sau khi trở lại thì em gần như đối với anh đã có một khoảng cách nhất định, sự tha thứ của cả hai ta, những mâu thuẫn giận hờn có lẽ sẽ không dược giải quyết sớm đến như vậy.
         Em, người đã mang đến cho anh hy vọng, mang dến cho anh hạnh phúc, những tiếng cười lẫn nỗi buồn, tuyệt vọng, giận hờn, đau khổ, thật sự bây giờ anh ước gì từ trước đến nay anh chưa từng quen biết em, chưa từng bày tỏ tình cảm của mình thì có lẽ giờ đây chúng ta đã không đau khổ thế này. Nhưng sự thật thì không thay đổi được, tình cảm và trái tim anh đã trao cho em, đâu dễ dàng nói quên là quên được. Chắc bây giờ, anh phải tập quên em, tập quên những lời nói ngọt ngào, tập quên những lời chúc ngủ ngon, những lời chào hỏi buổi sớm mai. Nhưng một phần nào đó anh đang nuôi một tia hy vọng rằng em sẽ lại pm với anh, giải quyết được vấn đề rồi em sẽ không còn những tính toán, những lo phiền nữa, có như vậy thì chúng ta mới có thể tìm thấy được hạnh phúc khi xưa. Mặc dù nghĩ vậy, nhưng có lẽ sẽ khó thực hiện được. Anh đành phải viết những dòng chữ này trong cuốn nhật ký Online, mong một ngày nào đó, em sẽ tìm ra nó, để rồi em sẽ hiểu anh hơn, rồi chúng ta lại được bên nhau, lại hạnh phúc như trước đây... Anh sẽ dõi theo em từng ngày, vì anh nghĩ rằng còn một chút hy vọng mong manh thì nên nắm giữ và nếu không đạt được thì chắc có lẽ là chúng ta có duyên không phận... ''Làm ơn hãy níu giữ anh nhé, anh xin em''... Có lẽ đây là lần cầu xin cuối cùng của anh... hy vọng thật mong manh nhưng anh sẽ cố gắng đợi chờ cho đến khi nào trái tim anh hóa đá... Chúc em ngủ ngon Yoshino Chan.