Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

Ngày thứ hai

Thứ hai, ngày 31 tháng 3, trời nắng

                  Nay đã đầu tuần rồi, may mắn thật nay lại được cô khen vì đạt 8 điểm bài văn làm ở nhà hihi. Em vẫn vậy Yoshino Chan, vẫn không nói gì với anh cả, ước gì em mỉm cười xoa đầu anh và nói:''Giỏi quá ta'', nhưng chắc có lẽ là do anh tưởng tượng thôi. Đến ngày thứ hai rồi, nhanh quá nhỉ, anh lại tiếp tục đợi rồi, đợi em trở lại với anh, đợi tình cảm của chúng ta trở lại như trước đây. À mà nay em cắt tóc trông dễ thương lắm đấy! Hihi, phải rồi Yoshino Chan trong mắt anh luôn dễ thương như vậy mà. 
           Không biết sao nữa, ngày qua ngày anh lại thấy chán nản quá, hi vọng cứ càng lúc càng vơi đi, anh sợ lắm, sợ một ngày nào đó con tim anh sẽ hóa đá mất thôi, nước mắt anh sẽ ngừng rơi vì em chắc đó cũng là lúc tình cảm của anh không còn giành cho em nữa, thật lòng anh khống muốn như vậy đâu, liệu em có muốn như vậy không, Yoshino Chan?... Anh lại tiếp tục ước mơ nữa rồi, ước gì giờ em lại pm với anh, lại tâm sự cùng anh. Anh biết rằng điều đó có lẽ sẽ rất khó xảy ra vì chắc hẳn tình cảm của em dành cho anh đã phai nhạt mất rồi, nhưng em biết không, anh vẫn thế vấn yêu em nhiều lắm, giờ mắt cứ rưng rưng khi viết từng dòng nhật ký. Có lẽ em nghĩ là anh yếu đuối lắm nhưng không phải vậy đâu, anh chỉ rơi lệ vì lòng đã quá đau, đã quá xót xa... Lòng anh giờ buồn lắm, buồn như thể thế gian này đã mất đi ánh sáng, buồn vì giờ anh đã sắp mất em rồi, mất người anh yêu thương nhất trên đời này.
             Thật lòng anh muốn hỏi em nhiều thứ lắm Yoshino Chan, liệu em có bao giờ thôi nghĩ về chuyện tương lai không? Có bao giờ em đã yêu anh chân thành từ tận đáy lòng của mình không? Có bao giờ em rơi lệ vì anh không? Và có bao giờ em quan tâm đến cảm giác của anh bây giờ không? Hàng ngàn câu hỏi được đặt ra trong đầu anh, muốn hỏi em thật nhiều, muốn tâm sự với em thật nhiều, nhưng có thể những câu hỏi này sẽ không bao giờ được trả lời cả.
                Có những lúc, anh lại muốn chủ động pm với em để nói hết lòng mình ra, nhưng như vậy thì đã sao chứ, anh biết là giờ dù có hòa giải đi chăng nữa, tình cảm của đôi ta vẫn thế. Thay vì chủ động thì sao anh không để em tự nghĩ suy nhỉ? Có thể lúc đó em sẽ suy nghĩ khá hơn về tương lai của đôi mình, có thể lúc đó em sẽ quan tâm và hiểu anh nhiều hơn... Mọi thứ giờ cũng chỉ là giả thuyết, cũng chỉ là do anh tự tưởng tượng ra, nhưng thật lòng anh mong rằng mọi thứ sẽ trở thành hiện thực. Anh nghĩ rằng cho dù tương lai có ra sao đi chăng nữa, chỉ cần hai người thực sự yêu thương nhau, hai trái tim hòa làm một thì không có gì mà không thể làm được, cho dù là chuyện không ai có thể chấp nhận... Và chỉ trừ khi, em đã không còn yêu anh nữa.
            Chắc có lẽ phải dừng ở đây rồi, dừng viết nhật ký cũng như dừng chờ đợi trong hôm nay, lại phải tiếp tục cố gắng để đợi chờ những ngày tiếp theo. Và cũng đã tưởng tượng thử nếu em đọc được những dòng này em sẽ nói ra sao? Sẽ trở lại bên anh hay lại nói ra những lời cay đắng:''Đừng chờ em nữa, em sẽ không quay trở lại với anh đâu'', nếu có như vậy thật, có thể anh sẽ không đợi nữa và cũng có thể anh sẽ vĩnh viễn biến mất trong ký ức của em, ký ức về một người đã từng xem em là tất cả... Dù sao đi chăng nữa, bây giờ anh sẽ tiếp tục đợi chờ cho đến khi tim anh dần te cóng, dần mất đi cảm xúc của mình... Chúc em ngủ ngon Yoshino Chan, yêu em nhiều lắm !





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét