Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

Ngày thứ nhất

Chủ nhật, ngày 30 tháng 3, Trời nắng
              Nay vẫn như mọi ngày vẫn ngồi trên máy vi tính vẫn ra net để chơi, những giận hờn và mâu thuẫn ngày hôm qua có lẽ đã tan biến, nhanh hơn sự tưởng tượng của anh, tưởng chừng như nó sẽ kéo dài lâu lắm. Nhưng em vẫn vậy, vẫn lạnh lùng với anh, mặc dù vẫn cười nói trên mạng vui vẻ thế ấy nhưng anh hiểu rằng giữa chúng ta đang có một bức tường ngăn lại. Có lẽ em đang đợi anh nhận lỗi rồi xin lỗi em, thật lòng anh cũng định như vậy đấy, nhưng em biết không đã bao lần anh đã làm như thế rồi, rốt cuộc thì sao, chúng ta cũng không thể nào trở lại như trước nữa, những hồi ức đẹp đẽ chừng như vẫn còn lưu vấn trong lòng anh, thật nhớ những cảm giác hạnh phúc ấy quá! Ước gì giờ em pm với anh, nói những lời yêu thương, trở lại như trước đây,  trở lại bên cạnh anh. Nhưng có lẽ chỉ là do anh tưởng tượng ra mà thôi, lòng em giờ đây có lẽ vẫn không thể thoát khỏi chiếc hộp sắt mang tên ''Toan Tính''.
                 Giờ lòng anh như nặng chĩu, cảm giác thật khó chịu, có đôi lúc anh lại giận em lắm, giận em sao lại không hiểu cho anh, giận em sao lúc nào cũng giả bộ cười nói, giận em sao lại giả dối đến vậy, giận em sao lại nỡ đối xử với anh lạnh nhạt đến thế. Anh nhớ em đã từng hứa:''Em sẽ thật lòng, sẽ không làm anh đau một lần nào nữa'', nhưng rồi thế nào, người làm anh đau khổ nhất lại là em, có lẽ em nghĩ rằng anh suy nghĩ nhiều quá, nhưng không phải đâu, những cử chỉ và hành động ái ngại, từ chối tình cảm của em làm anh nhận ra rằng em đang cố để không yêu anh nữa, chính vì em vẫn nghĩ''Không có tương lai''. Điều đó làm anh không thể nào không nghĩ ngợi được, nó cứ dằn vặt trong tâm trí anh từng ngày từng ngày.
                Giờ nghĩ lại, tại sao anh lại yêu em nhỉ? Đối với người khác cõ lẽ là em không dễ thương, cũng không xinh đẹp, ăn nói thì cứng nhắc, an ủi người khác thì kém cạnh, có thể nói là không có gì đăc biệt cả. Nhưng đối với anh, không hiểu tại sao nữa, em thật đáng yêu, sợ ma thì khỏi nói rồi, những lúc ấy anh thấy em thật trẻ con, thật dễ thương. Mỗi lần bên cạnh em là anh lại cảm thấy ấm áp, một cảm giác thật hạnh phúc nhưng thay vì đáp lại tình cảm ấy, em lại tỏ ra như muốn tránh xa vậy. Những lúc anh ôm lấy em, em lại tỏ ra cảm giác hơi khó chịu, có lúc lại thấy như em muốn bảo anh buông tay ra vậy. Cảm giác của anh lúc đó buồn lắm, cứ như là mình đang gây phiền phức cho em vậy.
                   Thời gian trôi qua thật nhanh quá, chỉ mới viết vài dòng nhất ký thôi mà đã gần 10h. Có lẽ ngày hôm nay sắp kết thúc rồi, ngày mai lại phải đến trường, lại phải đối mặt với em, đối một với sự lạnh nhạt,vô tình. Đời thật phũ phàng quá, người thì muốn níu giữ và vung đắp tình cảm, người lại muốn ngăn chặn nó phát triển... Giờ anh mệt mỏi quá, có lẽ hôm nay anh không đợi được em nói   ra những lời yêu thương được rồi... Hy vọng anh sẽ có nghị lực để chờ đợi qua những ngày tháng tiếp theo. Chúc em ngủ ngon Yoshino Chan.

                 




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét