Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

Tây Nam Á và Trung Á

1. Tây Nam Á

Tây Nam Á bao gồm 20 quốc gia, có diện tích khoảng 7 triệu km2.
Có vị trí chiến lược quan trọng: Tiếp giáp với vịnh Pecxich, biển Arập, biển Đỏ, biển Đen, biển Địa Trung Hải, biển Caxpi, án ngữ kênh đào Xuyê, tiếp giáp với khu vực Trung Á, Nam Á, Châu Phi, là ngã ba giữa ba châu lục Á- Phi- Âu, ở vị trí này Tây Nam Á dễ giai giao lưu buôn bán với các nước.


Là khu vực giàu có về dầu mỏ, chiếm khoảng 50% trữ lượng dầu mỏ thế giới (5000 tỷ thùng), có nhiều nước có trữ lượng dầu mỏ nhiều nhất thế giới như: Ảrập xêut, Côeot…



Địa hình chủ yếu là đồi núi, cao nguyên, có nhiều hoang mạc và sa mạc.

Khí hậu khắc nghiệt, có đường chí tuyến đi qua gần như giữa khu vực, làm cho khu vực chịu ảnh hưởng của khối khí chí tuyến khô, nóng.

Dân số trong vùng không đông, 313,3 triệu người (2005) nhưng có nhiều dầu mỏ nên GDP/người của một số nước khá cao. Đây là khu vực có nền văn minh lâu đời, còn lưu lại nhiều kiến trúc cổ, có giá trị nhiều mặt: Thánh địa Mecca, vườn treo Babilon, các nhà thờ Hồi giáo, các thành phố cổ kính…dân số chủ yếu theo đạo Hồi.




2. Trung Á
Nằm ở trung tâm lục địa Á- Âu gồm 6 quốc gia, có diện tích khoảng 5,6 triệu km2. Với vị trí này các nước Trung Á có nhiều thuận lợi để giao lưu với các nước trong khu vực và trên thế giới.

 khu vực này có "con đường tơ lụa" đi qua nên được tiếp thu nhiều giá trị văn hoá của phương Đông và phương Tây.


Là khu vực giàu có về tài nguyên thiên nhiên: Dầu mỏ, khí tự nhiên và than đá có ở hầu hết các nước, ngoài ra còn có vàng, kim loại hiếm, muối mỏ…

Địa hình chủ yếu là núi và cao nguyên, có nhiều hoang mạc, sa mạc.

Khí hậu mang tính lục địa sâu sắc, do vị trí địa lí: là khu vực nằm sâu trong lục địa lại có nhiều núi cao bao bọc.

Dân số năm 2005 là 61,3 triệu người, mật độ dân số thấp chỉ đạt 10,9 người/ km2, dân số phần lớn theo đạo Hồi.


Điểm chung của Tây Nam Á và Trung Á
Về tự nhiên: Cả hai khu vực có khí hậu khô hạn nhưng đều có vị trí mang tính chiến lược, giàu có tài nguyên khoáng sản, đặc biệt là dầu mỏ, khí tự nhiên.
Về xã hội: Cả hai khu vực đều toàn tại những mâu thuẫn liên quan đến vấn đề tranh chấp quyền lợi về đất đai, tài nguyên dẫn đến các xung đột tôn giáo, sắc tộc và nạn khủng bố.




Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

:3 LOL

server SEA
host=prod.lol.garenanow.com
xmpp_server_url=chat.lol.garenanow.com
xmpp_accept_self_signed_cert=true
startChat=true
storeEnabled=true
enableTutorialGame=true
lobbyLandingURL=http://lol.garena.com/landing.php
ladderURL=http://lol.garena.com/ladders
helpURL=http://lol.garena.com/support
lq_uri=https://lq.lol.garenanow.com

Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

Ngày thứ ba mươi - Ngày cuối cùng

Thứ hai, ngày 28 tháng 4, Trời âm u

             
               Yoshino Chan, có lẽ lúc mà em đọc những dòng chữ này cũng là lúc hai chúng ta phải rời xa nhau mãi mãi, anh không có can đảm để nói trực tiếp với em bởi vì anh biết dù anh có nói thế nào, tình cảm bao nhiêu thì em vẫn trả lời cho anh một câu ''uk'' mà thôi mà. Cho nên anh quyết định sẽ gửi cho em cuốn nhật ký này, cũng xem như là những lời tận đấy lòng của anh, những lời cuối cùng mà anh có thể nói với em...
                Hôm nay anh bỗng nhớ lại tất cả những kỷ niệm của chúng ta, những lời tâm sự mỗi ngày của chúng ta, em biết không thật ra lúc em gọi anh là ''ck'' anh đã thích em từ lúc đó rồi và những lời anh hỏi em mà anh đã mượn cố nói là đùa cợt thật là những lời tận đáy lòng của anh, bởi vì lúc đó anh muốn hiểu em nhiều hơn, muốn quan tâm em nhiều hơn nữa.  Em biết không trong 30 ngày qua là những chuỗi ngày đau khổ nhất trong đời anh, nó mang theo niềm hy vọng lẫn thất vọng và kèm theo đó là nỗi đau tận cùng trái tim anh... Ngày hôm nay cũng là ngày cuối cùng anh muốn nói với em, mình chia tay, em nhé !
              Lúc trước anh đã nói với em rằng cho em thời gian để suy nghĩ kỹ nhưng anh cũng biết rằng dù anh có đợi chờ bao lâu, một tháng, một năm hay cả đời em cũng sẽ không bao giờ trả lời anh vì thật sự em đâu còn quan tâm anh nữa... Lúc trước, mặc dù em đã có lừa dối anh thật đấy nhưng anh cũng cảm nhận được sự quan tâm của em dành cho anh, đó là thật lòng không hề giả tạo một chút nào cả, còn bây giờ anh chỉ thấy ở em một người vô tình, vô cảm, một Yoshino Chan chỉ biết tính toán và lạnh lùng đến mức con tim cũng hóa thành sỏi đá.
               Trong suốt 30 ngày qua anh đã buồn nhiều lắm, thất vọng nhiều lắm và cũng đã suy nghĩ nhiều lắm. Cho đến tận bây giờ anh mới nhận ra rằng giữa chúng ta đã không có sự tha thứ và nhường nhịn nhau, tình yêu không phải là đúng hay sai, cái quan trọng là giữa hai người có sự quan tâm và tha thứ những lầm lỗi của nhau để tình yêu trở nên đẹp hơn nhưng anh và em thì khác, một tình yêu gò bó bị ngăn cách bởi một bức tường mang tên ''Tương lai'', đúng như em nói giữa chúng ta không hề có tương lai, anh biết chứ vì anh cũng đã suy nghĩ rất nhiều rồi nhưng anh biết rằng anh thật lòng rất yêu em, dù tương lai có ra sao anh vẫn sẽ chấp nhận vẫn sẽ cùng em vượt qua nó. Nhưng có lẽ giữa chúng ta không hề có sự thông hiểu bởi vì em lúc nào cũng cố gắng né tránh anh cả, kể từ khi làm hòa với nhau em đã bắt đầu thay đổi, anh đã không còn cảm thấy tình cảm mà em dành cho anh nữa.
                 Mỗi lần chúng ta cãi nhau là anh lại cảm thấy thật khó chịu, thật buồn nhưng anh vẫn cố gắng hàn gắn nó lại bởi vì anh trân trọng và yêu em nhiều lắm, mỗi lúc em bệnh không đi học là tâm trạng anh lúc nào cũng lo lắng cả... Còn em thì sao Yoshino Chan, em đã bao giờ quan tâm và cố gắng giữ gìn tình cảm của chúng ta chưa? Em chỉ chọn cách im lặng để sống, một cách bóp nghẹt tình cảm khiến khoảng cách của chúng ta giờ đây lại càng xa hơn, không tài nào hàn gắn lại được...
                     Đến bây giờ anh đã nhìn nhận ra được tất cả mọi thứ, anh không muốn im lặng mãi đễ rồi sau này chúng ta gặp mặt nhau chỉ xem nhau như kẻ thù vậy cho nên anh quyết định sẽ nói lời chia tay này dù biết là sẽ rất đau khổ nhưng anh vẫn cam chịu bởi vì anh biết nếu không nói rõ từ bây giờ anh sẽ lại càng đau đớn thêm mà thôi... Anh bây giờ đã không còn là người quan trọng trong cuộc đời em rồi, những lúc suy nghĩ như vậy, lòng anh đau lắm, cố kìm nén nước mắt nhưng sao nó vẫn cứ rơi xuống không làm cách nào ngăn cản được, một cảm giác nghẹn cả cỗ họng, không nói nên lời,,,
                      Anh cũng không biết nói gì hơn được nữa, anh biết dù anh không nói lời chia tay này thì em cũng sẽ quyết định từ bỏ anh mà thôi, một cảm giác bị người yêu bỏ rơi nó đau khổ lắm, dường như không còn muốn sống trên đời này nữa vậy. Vì thế anh chỉ mong em hiểu rằng giữa chúng ta đã không tài nào còn có thể tiếp tục nữa, vì em đã lựa chọn cách im lặng để từ bỏ anh, anh cũng không còn hy vọng gì với cuộc tình này nữa, đã đủ đau rồi !
                     Điều cuối cùng anh có thể hi vọng là em hãy sống thật tốt, giữ gìn sức khỏe nhé, vì anh không còn bên cạnh để quan tâm và hỏi hang em được nữa rồi, giữa chúng ta đã kết thúc thật sự rồi. Nếu một ngày nào đó em có tìm được người yêu em nhiều hơn anh, quan tâm em nhiều hơn anh thì xin em hãy quý trọng họ, đừng im lặng để rủ bỏ tất cả tình cảm họ dành cho em bởi vì sự im lặng là cách mà em giết chết tình cảm của họ nhanh nhất và nó cũng sẽ trở thành niềm hối tiếc nhất của đời em. Chỉ một mình anh nhận lấy tất cả nỗi đau đó là đủ rồi em à, đừng làm như thế với bất kỳ ai nữa, cứ xem như là chút tình cảm còn sót lại của em dành cho anh, em nhé !
                    Có lẽ nên kết thúc ở đây được rồi, những điều anh muốn nói đã nói xong tất cả, em hay tự chăm sóc bản thân mình thật tốt nhé vì dù có thế nào anh vẫn luôn muốn em được hạnh phúc, bởi anh thật sự đã rất yêu em và quý trọng em, trước đây cũng vậy, bây giờ vẫn vậy, sau này vẫn vậy, mãi mãi vẫn vậy... Tạm biệt em... Yoshino Chan


                

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

Ngày thứ hai mươi chín

Chủ nhật, ngày 27 tháng 4, Trời nắng


              Có những lúc chợt nghĩ, mình đã cố gắng quan tâm, đã cố gắng hiểu, đã cố gắng bày tỏ nhưng sao người khác lại đáp trả mình bằng những cái lờ, xem mình như không tồn tại nhỉ. Nếu một ngày mình biến mất liệu họ có buồn hay thậm chí là quan tâm không? Nhưng lời hứa những cử chỉ ân cần không lẽ chỉ đơn giản là mình tự tưởng tượng ra sao?
              Không còn biết nói gì hơn nữa, một cảm giác lạnh lẽo cô đơn, đúng như những gì người ta nói:''Khi họ cần mình, mình ở bên họ, khi mình cần họ, họ bỏ rơi mình''. Một cái kết cho những người chân thành chỉ đơn giản và vỏn vẹn hai từ ''Thất vọng''.
             Mai là kết thúc kì thi rồi, dẫu sao bản thân vẫn phải cố gắng vậy, không tiếc vì mình đã tốt với người khác, không tiếc vì mình đã dành sự quan tâm cho người khác, chỉ tiếc mình đã dành những điều đó nhầm người...
               Trước đây, mình cứ suy nghĩ chỉ cần mình tốt với người khác, chân thành với người khác mình sẽ nhận lại được như vậy, nhưng không phải cái mình nhận được chỉ là sự phũ phàng, sự vô tâm, bây giờ chỉ biết tự trách mình đã yêu lầm người, đã quan tâm lầm chỗ và cái giá phải trả là sự đau khổ tận cùng trái tim.
              Mất đi niềm tin, mất cả trái tim, những hy vọng chỉ còn là những hạt cát nhỏ bé dần tan biến đi trên mặt đất rộng lớn. Còn đâu lồi đi mà mình đã chọn, còn đâu những ký ức ngọt ngào ngày xưa... Nếu một ngày nào đó, em có nhớ về kỷ niệm xưa, xin hãy xóa nó đi nhé vì đơn giản tình cảm em dành cho anh chỉ là sự vô tâm, sự giả dối, để những STT ấy thì đã sao, anh tự nhìn nhận, em im lặng để mọi thứ trôi đi một cách vô nghĩa. Không còn muốn nói, không còn muốn cười nữa vì lòng giờ trở nên ngột ngạt, một cảm giác khó thở không tài nào diễn tả được. Dù sao thì vẫn chúc em ngủ ngon Yoshino Chan, dù biết mọi thứ đã không tài nào để quay lại nữa.

Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014

Ngày thứ hai mươi tám

Thứ bảy, ngày 26 tháng 4, Trời nắng


             Hôm nay khá là ghê gớm, chơi tận 7 tiếng nét, mới nạp 50k mà giờ thấy còn đúng 5 tiếng chơi >< . Hì hì mà cũng đáng nay xả láng đánh xếp hạng hết cả buổi chiều, thắng liên tiếp 7 trận cơ mà, cơ mà ván cuối lại ham hố con chuột máy tính đẹp, lạ mà không sài quen tay thế là nát bét :D.
             Nay em vẫn thế thôi Yoshino Chan, chả có một lời quan tâm nào dành cho anh cả, có lẽ chán rồi nên cũng không cần quan tâm làm gì nữa. Và có lẽ ngày đó cuối cùng cũng sẽ đến thôi, ngày mà anh và em không còn quan hệ, không còn liên quan gì đến nhau nữa. Anh cũng sẽ thôi giận hờn, mà có lẽ anh đã hết giận từ lâu rồi bởi một người không quan tâm mình dù có giận họ đến bao nhiêu, lâu thế nào họ cũng sẽ chẳng để ý đến, cũng giống như lúc trước vậy, em trao cho anh hi vọng này đến hi vọng khác rồi sẵn lòng vứt bỏ tất cả...
              Lúc cô đơn anh đã nhận ra nhiều thứ lắm, nhận ra rằng trên đời này không có gì là hoàn hảo, không có gì là vĩnh cửu mà những điều đó chỉ có khi mỗi người tự nhận thức được, cảm nhận được từ con tim. Cũng như lúc anh quen em, trong mắt anh em thật dễ thương, mọi thứ của em từ mặt nhân cách đến lời ăn tiếng nói đều rất đáng yêu, rất dễ mến mặc dù em nhiều khuyết điểm thật đấy nhưng trong mắt anh, em vẫn là Yoshino Chan lương thiện và quan tâm anh, yêu thương anh nhất.
              Nhưng giờ trong mắt anh, em không còn tuyệt vời như thế nữa, không còn là Yoshino Chan trước đây mà anh yêu thương nữa, Thay vào đó là một người ích kỷ, không biết quan tâm đến người khác, sẵn sàng bỏ rơi anh bất kì lúc nào và quan trọng nhất Yoshino Chan đã lừa dối anh, lừa dối lần này đến lần khác, tổn thương anh lần này đến lần khác....
            Trong lòng giờ đây cũng không thể nào phân biết được em là người thế nào, người ra sao, tốt hay xấu, chân thật hay là giả dối... Và anh cũng đã dừng những suy nghĩ về một ngày đôi ta trở lại vì anh biết rằng sẽ chẳng bao giờ có chuyện đó xảy ra, anh phải cứng rắn phải kiên cường vì chỉ như thế anh mới không phải đau khổ thêm một lần nào vì em nữa. Ngủ ngon Yoshino Chan - người anh yêu nhất cũng là người làm anh đau khổ nhất...
       

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Ngày thứ hai mươi bảy

Thứ sáu, ngày 25 tháng 4, Trời nắng

               Thế là đã thi xong hết 6 môn rồi, chỉ còn 2 môn nữa thôi và đó cũng là môn mình sợ nhất ''Anh văn'' ... Dầu sao thì vẫn phải cố gắng thôi, cuối năm rồi, không thể để những công sức trước đây tụt mất được. Cố gắng lên nào Kotori, mày làm được mà.
                  Yoshino Chan biết không, anh đã hồi tưởng nhiều thứ lắm, mọi thứ giữa anh và em, kỉ niệm buồn vui ngày nào vẫn còn im đậm mãi trong tim. Dạo này anh hay ôm gối lắm, vừa ôm vừa gọi tên em, cảm giác đó, cảm giác như mất đi người mình yêu, thật đau khổ, tưởng chừng như không còn sự sống nữa vậy.
                 Rồi từng ngày từng giờ, anh bắt đầu nhận ra, em đã không còn quan tâm anh nữa, không biết nói thế nào, cảm giác trong tim thật hỗn loạn cho đến khi điềm tĩnh lại, anh mới nhận ra mình cần phải sống cho bản thân mình nhiều hơn, sống vì gia đình vì bạn bè vì tất cả những người xung quanh, chứ anh không sống chỉ vì em... Dẫu biết bản thân thật sự rất yêu rất quý em nhưng lòng em giờ đây đâu còn thuộc về anh nữa, cứ níu kéo chắc hẳn sẽ không bao giờ anh thoát khỏi cảm giác đau khổ, tuyệt vọng được cả.
               Rồi ngày đó cũng đến thôi, ngày mà anh buộc phải nhẫn tâm, buộc phải mạnh mẽ hơn để anh có thể thoát khỏi những tuyệt vọng và nỗi đau mà em đã mang đến cho anh. Cũng có lẽ là con đường giải thoát cho chúng ta, không gặp nhau, không nói chuyện với nhau, dần rồi có lẽ hai ta sẽ quên nhau thôi. Anh cũng sẽ thôi nghĩ về một ngày chúng ta có thể trở lại nữa vì anh hiểu em sẽ chẳng bao giờ quan tâm và yêu anh như trước đây cũng như niềm tin anh dành cho em đã không còn nữa.
              Cũng sắp phải về rồi, có lẽ nên dừng lại ở đây, ngủ ngon nhé Yoshino Chan, anh sẽ không cố gắng quên nữa mà anh sẽ vẫn nhớ thật nhiều vì đơn giản không thể nào quên được, hãy cứ để thời gian xóa nhóa tất cả...


Thứ Năm, 24 tháng 4, 2014

Ngày thứ hai mươi sáu

Thứ năm, ngày 24 tháng 4, Trời nắng

                   Nay lại phải viết nhật ký sớm vì phải ôn bài mai thi nữa, hic bài Sử dài chết được :'( . Nay vẫn ngồi máy như mọi ngày nhỉ Yoshino Chan, chắc là học bài xong hết rồi :), em học nhanh thật đấy. Nay anh không biết phải làm gì nữa, chả biết nói thế nào bây giờ mặc dù có nhiều điều muốn nói lắm, đầu anh giờ năng nề quá !
                 Hôm nay nhà lại cúp diện nữa phải chạy ra net :( . Bài Sử dài quá mà lòng giờ không có tâm trí để học, anh phải làm sao bây giờ... Thật sự cho đến bây giờ anh vẫn không tài nào chấp nhận được... em với anh sẽ không bao giờ có thể trở lại như trước đây nữa rồi. Có lẽ khoảng cách giữa hai ta sẽ ngày càng dài hơn cho đến khi chúng ta không còn nhìn thấy nhau nữa
                  Những chuỗi ngày đau khổ sẽ kéo dài bao lâu nữa đây? Anh tự hỏi phải chăng mình đã đi sai con đường, phải chăng mình đã đặt hi vọng quá nhiều chăng? Anh không còn bất cứ thứ gì cả, thật sự anh chỉ cần có Yoshino Chan bên cạnh anh thôi, tại sao mọi thứ mà anh lo lắng đều xảy ra thế này, tại sao niềm đau cứ bám lấy anh, chả nhẽ anh không xứng đáng nhận được hạnh phúc sao...
                     Nay chắc em cũng ngủ sớm rồi, chắc tối nay anh phải thức để học bài thôi mặc dù không có tâm trạng học nhưng vẫn phải cố nhồi nhét từng chữ vào đầu. Yoshino Chan, điều mà bây giờ anh muốn nói với em nhất đó là :''Anh thật sự không thể mất em được''. Làm sao anh có thể chịu đựng được đây, làm sao anh có thể thôi nhớ mong, thôi trông chờ, thôi quan tâm, thôi yêu em được đây... Điều đó thật sự quá khó khăn đối với anh, mất em thật sự anh không tài nào chịu đựng nổi. Thật sự anh yêu em nhiều nhiều lắm .... Em biết không... Giờ chắc anh phải về đây, ngủ ngon nhé Yoshino Chan...
                 


Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

Ngày thứ hai mươi lăm

Thứ tư, ngày 23 tháng 4, Trời nắng


                  Nay lại thi xong hai môn nữa rồi, làm bài cũng khá ổn mong là không có sai sót :). Nay thi thế nào rồi Yoshino Chan, ổn chứ? Hì chắc tại anh lo quá thôi, Yoshino Chan sẽ làm được mà, sắp nghỉ hè rồi, còn 4 môn nữa thôi, cố lên nhé :D. Và có lẽ đến lúc đó anh không còn có cơ hội để động viên em nữa. Chúng ta sắp phải xa nhau thật sự rồi...
                    Em biết không, ngày nào anh cũng buồn cả, ngày nào cũng không ngừng suy nghĩ, lòng cứ bồn chồn không hiểu tại sao em lại chẳng hề quan tâm anh nữa, phải chăng những gì anh nghĩ trước đây là đúng, em thật sự đã không còn yêu anh nữa rồi...
                      Không hiểu sao nữa, dẫu biết em tuyệt tình thế nhưng sao lòng vẫn không tài nào xóa được hình ảnh của em trong tim, càng nhớ lại càng đau, càng giận lại càng yêu... Bây giờ anh phải làm sao đây, thật bế tắc quá, cảm giác như bị dồn vào đường cùng vậy, anh không biết làm cách nào để cứu vãn, để chúng ta trở lại như trước đây nữa, thật sự rất khổ sở, giờ thì anh chỉ biết chờ thôi, chờ một ngày nào đó em sẽ nói cho anh biết phải làm thế nào, nhưng có lẽ ngày đó sẽ không bao giờ đến...
                        Làm sao để anh có thể quên được em đây Yoshino Chan, làm sao để anh không còn yêu, không còn buồn vì em nữa, làm sao để anh không còn quan tâm đến em nữa, làm sao để anh chỉ xem em là người xa lạ hay đơn giản là một người bạn đây... Anh không tài nào làm được cả, càng lúc càng buồn, càng chán nản, càng bế tắc hơn. Trước mặt anh giờ đây mọi thứ điều ngập tràn trong bóng tối không một chút ánh sáng, không một chút hi vọng.
                    Mai lại phải học bài để thi nữa, chắc cũng bớt online một chút để học, mong sao ngày mai có một tia sáng nào đó soi rọi vào bóng đêm trong tim anh, có một bàn tay nắm lấy anh đưa anh trở về với ánh sáng... Ngủ ngon nhé Yoshino Chan.


Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

Ngày thứ hai mươi bốn

Thứ ba, ngày 22 tháng 4, Trời nắng

             Nay lại một ngày nghỉ buồn chán lại còn cúp điện nữa nên đến giờ này mới có thể lên đây viết nhật ký, chắc giờ em đã ngủ mất rồi Yoshino Chan. Anh nhớ em nhiều lắm, lòng cứ bồn chồn không yên, muốn được gặp em lắm nhưng biết sao được vì anh có online thì em cũng chả màng nói chuyện với anh làm gì, có những lúc anh thật chán nản lắm, buồn lắm nhưng anh sợ nói ra lại làm em khó xử.
               Chả lẽ mọi thứ thật sự đã kết thúc ở đây rồi sao, tuy em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh nhưng anh vẫn hiểu được rằng em lại sắp một lần nữa làm anh tổn thương, anh buồn lắm muốn có một người tâm sự cho khuây khỏa nhưng thật lòng chả biết nói với ai bây giờ...
                Anh giờ đây tràn đầy nỗi tuyệt vọng, anh muốn được cùng em ''sống lại'' với những kỷ niệm đẹp trước đây, tuy chúng ta chỉ tâm sự với nhau qua màn hình máy tính nhưng anh biết rằng tình cảm ta trao nhau là chân thật, tình cảm trước giờ anh trao cho em là chưa bao giờ thay đổi, còn em thì sao Yoshino Chan? Em đã hết yêu anh rồi, phải không...
                Đêm đúng là thời điểm khiến người ta cô đơn, buồn bả nhất, cũng giống như anh bây giờ vậy. Phải chăng khi bắt đầu càng hạnh phúc thì sau khi kết thúc thì càng đau khổ chăng? Anh chỉ ước gì bây giờ, có em ở bên cạnh anh, ôm lấy anh và an ủi, vỗ về anh, thật sự bây giờ anh cần có em lắm Yoshino Chan, em có biết không, anh không tài nào thôi suy nghĩ, không tài nào thôi nhớ về em, lòng giờ đây mâu thuẫn quá, biết rằng em đã không cần anh nữa nhưng sao anh vẫn muốn được ở bên em nhiều lắm...
                Đã hơn một giờ sáng rồi, mai lại phải thi thêm hai môn nữa, mong là kì thi sẽ kết thúc sớm vì anh không biết mình có còn sức để vượt qua không, giờ anh dường như muốn kiệt sức, không tài nào có thể cười nổi, điều anh cần bây giờ chỉ có em thôi, bấy giờ anh mới hiểu được rằng giá trị mà tình yêu mang lại là lớn như thế nào, nó có thể khiến một người bất hạnh trở nên hạnh phúc và cũng có thể khiến một người hạnh phúc thành một kẻ bất hạnh. Chắc anh phải đi ngủ đây, trễ quá rồi, ngủ ngon mơ đẹp nhé Yoshino Chan.


Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

Ngày thứ hai mươi ba

Thứ hai, ngày 20 tháng 4, Trời nắng

               
              Nay thi xong hai môn rồi, làm bài cũng khá tốt :) , giờ thì lười ôn hai môn tiếp theo quá, cơ mà cũng chỉ sợ đúng môn Anh văn thôi, kì này mà dưới 4 điểm là ngủm, mất học sinh khá luôn mất :'( . Còn sáu môn nữa thôi, cùng cố gắng nhé Yoshino Chan. Anh hôm nay cũng suy nghĩ nhiều lắm, càng nghĩ càng nhớ những ngày tết, lúc đó em thật đáng yêu quá chuyện gì cũng tâm sự với anh hết :D giờ thì em chỉ biết im lặng thôi, có lẽ im lặng là cách em không phải suy nghĩ quá nhiều nhưng em biết không im lặng không phải là cách giải quyết vấn đề, nó càng làm cho chúng ta dễ xa nhau hơn thôi.
                   Không biết có phải là do anh lúc nào cũng nói ''trên cơ'' em hay không mà giờ nói chuyện lúc nào anh nói xong em cũng chỉ biết ừ, ừm rồi im lặng thôi, anh cũng chả biết mình đúng hay sai nữa nhưng mà thật sự anh chỉ muốn chúng ta hiểu nhau hơn thôi, nhưng có lẽ giữa chúng ta luôn tồn tại một bức tường không tài nào có thể vượt qua, đó chính là bức tường mang tên  ''Tương lai ''.
                    Không biết có bao giờ em đã từng nghĩ đứng ở vị trí của anh cảm nhận sự lạnh nhạt, vô tình mà em đã mang lại cho anh không? Đã bao giờ em từng nghĩ anh đã phải buồn đến dường nào khi em nhìn anh một cách ngại ngùng, không màng quan tâm đến, điều đó làm anh thật sự rất buồn, rất đau khổ... Còn anh, anh đã từng suy nghĩ cho em nhiều lắm chứ nhưng anh không tài nào hiểu được tại sao em cứ im lặng, cứ giữ khoảng cách với nhau, chả lẽ tình cảm của chúng ta chỉ cần một thử thách đã phải tan vỡ sao ?
                Muốn hỏi em nhiều thứ lắm nhưng thật sự rất sợ những câu nói phủ phàng của em, sợ những câu ''à ừ, uk, dạ, vâng'' đó lắm! Sợ đến nói không dám hỏi, không dám bày tỏ lòng mình, anh bây giờ thật sự rất sợ con người của em, không biết em đang nghĩ gì, có cả khi em đang nói chuyện với anh mà em cũng đang suy nghĩ tính toán nhiều thứ, có lẽ đúng là vậy, em là người cẩn thận mà, cẩn thận với cả những người bên cạnh, cẩn thận với cả những tình cảm chân thật của người khác. Có lẽ anh sẽ không bao giờ hiểu được em, em là người ra sao? Tốt hay xấu? Chân thật hay giả dối? Những câu hỏi đó anh không tài nào trả lời được cả...
                    Giờ anh cũng chả biết làm gì hơn ngoài việc đợi chờ, hy vọng rằng kì tích sẽ xuất hiện, hy vọng một câu nói chân thành của em, hy vọng chúng ta sẽ được ở bên cạnh nhau, anh lại có thể ở bên cạnh yêu thương và quan tâm em như trước đây... Dù sao thì anh cũng đã chuẩn bị tinh thần rồi dù kết quả thế nào anh sẽ sẵn sàng đón nhận nó... Chúc em ngủ ngon Yoshino Chan.