Thứ hai, ngày 28 tháng 4, Trời âm u
Yoshino Chan, có lẽ lúc mà em đọc những dòng chữ này cũng là lúc hai chúng ta phải rời xa nhau mãi mãi, anh không có can đảm để nói trực tiếp với em bởi vì anh biết dù anh có nói thế nào, tình cảm bao nhiêu thì em vẫn trả lời cho anh một câu ''uk'' mà thôi mà. Cho nên anh quyết định sẽ gửi cho em cuốn nhật ký này, cũng xem như là những lời tận đấy lòng của anh, những lời cuối cùng mà anh có thể nói với em...
Hôm nay anh bỗng nhớ lại tất cả những kỷ niệm của chúng ta, những lời tâm sự mỗi ngày của chúng ta, em biết không thật ra lúc em gọi anh là ''ck'' anh đã thích em từ lúc đó rồi và những lời anh hỏi em mà anh đã mượn cố nói là đùa cợt thật là những lời tận đáy lòng của anh, bởi vì lúc đó anh muốn hiểu em nhiều hơn, muốn quan tâm em nhiều hơn nữa. Em biết không trong 30 ngày qua là những chuỗi ngày đau khổ nhất trong đời anh, nó mang theo niềm hy vọng lẫn thất vọng và kèm theo đó là nỗi đau tận cùng trái tim anh... Ngày hôm nay cũng là ngày cuối cùng anh muốn nói với em, mình chia tay, em nhé !
Lúc trước anh đã nói với em rằng cho em thời gian để suy nghĩ kỹ nhưng anh cũng biết rằng dù anh có đợi chờ bao lâu, một tháng, một năm hay cả đời em cũng sẽ không bao giờ trả lời anh vì thật sự em đâu còn quan tâm anh nữa... Lúc trước, mặc dù em đã có lừa dối anh thật đấy nhưng anh cũng cảm nhận được sự quan tâm của em dành cho anh, đó là thật lòng không hề giả tạo một chút nào cả, còn bây giờ anh chỉ thấy ở em một người vô tình, vô cảm, một Yoshino Chan chỉ biết tính toán và lạnh lùng đến mức con tim cũng hóa thành sỏi đá.
Trong suốt 30 ngày qua anh đã buồn nhiều lắm, thất vọng nhiều lắm và cũng đã suy nghĩ nhiều lắm. Cho đến tận bây giờ anh mới nhận ra rằng giữa chúng ta đã không có sự tha thứ và nhường nhịn nhau, tình yêu không phải là đúng hay sai, cái quan trọng là giữa hai người có sự quan tâm và tha thứ những lầm lỗi của nhau để tình yêu trở nên đẹp hơn nhưng anh và em thì khác, một tình yêu gò bó bị ngăn cách bởi một bức tường mang tên ''Tương lai'', đúng như em nói giữa chúng ta không hề có tương lai, anh biết chứ vì anh cũng đã suy nghĩ rất nhiều rồi nhưng anh biết rằng anh thật lòng rất yêu em, dù tương lai có ra sao anh vẫn sẽ chấp nhận vẫn sẽ cùng em vượt qua nó. Nhưng có lẽ giữa chúng ta không hề có sự thông hiểu bởi vì em lúc nào cũng cố gắng né tránh anh cả, kể từ khi làm hòa với nhau em đã bắt đầu thay đổi, anh đã không còn cảm thấy tình cảm mà em dành cho anh nữa.
Mỗi lần chúng ta cãi nhau là anh lại cảm thấy thật khó chịu, thật buồn nhưng anh vẫn cố gắng hàn gắn nó lại bởi vì anh trân trọng và yêu em nhiều lắm, mỗi lúc em bệnh không đi học là tâm trạng anh lúc nào cũng lo lắng cả... Còn em thì sao Yoshino Chan, em đã bao giờ quan tâm và cố gắng giữ gìn tình cảm của chúng ta chưa? Em chỉ chọn cách im lặng để sống, một cách bóp nghẹt tình cảm khiến khoảng cách của chúng ta giờ đây lại càng xa hơn, không tài nào hàn gắn lại được...
Đến bây giờ anh đã nhìn nhận ra được tất cả mọi thứ, anh không muốn im lặng mãi đễ rồi sau này chúng ta gặp mặt nhau chỉ xem nhau như kẻ thù vậy cho nên anh quyết định sẽ nói lời chia tay này dù biết là sẽ rất đau khổ nhưng anh vẫn cam chịu bởi vì anh biết nếu không nói rõ từ bây giờ anh sẽ lại càng đau đớn thêm mà thôi... Anh bây giờ đã không còn là người quan trọng trong cuộc đời em rồi, những lúc suy nghĩ như vậy, lòng anh đau lắm, cố kìm nén nước mắt nhưng sao nó vẫn cứ rơi xuống không làm cách nào ngăn cản được, một cảm giác nghẹn cả cỗ họng, không nói nên lời,,,
Anh cũng không biết nói gì hơn được nữa, anh biết dù anh không nói lời chia tay này thì em cũng sẽ quyết định từ bỏ anh mà thôi, một cảm giác bị người yêu bỏ rơi nó đau khổ lắm, dường như không còn muốn sống trên đời này nữa vậy. Vì thế anh chỉ mong em hiểu rằng giữa chúng ta đã không tài nào còn có thể tiếp tục nữa, vì em đã lựa chọn cách im lặng để từ bỏ anh, anh cũng không còn hy vọng gì với cuộc tình này nữa, đã đủ đau rồi !
Điều cuối cùng anh có thể hi vọng là em hãy sống thật tốt, giữ gìn sức khỏe nhé, vì anh không còn bên cạnh để quan tâm và hỏi hang em được nữa rồi, giữa chúng ta đã kết thúc thật sự rồi. Nếu một ngày nào đó em có tìm được người yêu em nhiều hơn anh, quan tâm em nhiều hơn anh thì xin em hãy quý trọng họ, đừng im lặng để rủ bỏ tất cả tình cảm họ dành cho em bởi vì sự im lặng là cách mà em giết chết tình cảm của họ nhanh nhất và nó cũng sẽ trở thành niềm hối tiếc nhất của đời em. Chỉ một mình anh nhận lấy tất cả nỗi đau đó là đủ rồi em à, đừng làm như thế với bất kỳ ai nữa, cứ xem như là chút tình cảm còn sót lại của em dành cho anh, em nhé !
Có lẽ nên kết thúc ở đây được rồi, những điều anh muốn nói đã nói xong tất cả, em hay tự chăm sóc bản thân mình thật tốt nhé vì dù có thế nào anh vẫn luôn muốn em được hạnh phúc, bởi anh thật sự đã rất yêu em và quý trọng em, trước đây cũng vậy, bây giờ vẫn vậy, sau này vẫn vậy, mãi mãi vẫn vậy... Tạm biệt em... Yoshino Chan




.jpg)

.jpg)












.jpg)
.jpg)



.jpg)
.jpg)






.jpg)

.jpg)















