Thứ hai, ngày 20 tháng 4, Trời nắng
Nay thi xong hai môn rồi, làm bài cũng khá tốt :) , giờ thì lười ôn hai môn tiếp theo quá, cơ mà cũng chỉ sợ đúng môn Anh văn thôi, kì này mà dưới 4 điểm là ngủm, mất học sinh khá luôn mất :'( . Còn sáu môn nữa thôi, cùng cố gắng nhé Yoshino Chan. Anh hôm nay cũng suy nghĩ nhiều lắm, càng nghĩ càng nhớ những ngày tết, lúc đó em thật đáng yêu quá chuyện gì cũng tâm sự với anh hết :D giờ thì em chỉ biết im lặng thôi, có lẽ im lặng là cách em không phải suy nghĩ quá nhiều nhưng em biết không im lặng không phải là cách giải quyết vấn đề, nó càng làm cho chúng ta dễ xa nhau hơn thôi.
Không biết có phải là do anh lúc nào cũng nói ''trên cơ'' em hay không mà giờ nói chuyện lúc nào anh nói xong em cũng chỉ biết ừ, ừm rồi im lặng thôi, anh cũng chả biết mình đúng hay sai nữa nhưng mà thật sự anh chỉ muốn chúng ta hiểu nhau hơn thôi, nhưng có lẽ giữa chúng ta luôn tồn tại một bức tường không tài nào có thể vượt qua, đó chính là bức tường mang tên ''Tương lai ''.
Không biết có bao giờ em đã từng nghĩ đứng ở vị trí của anh cảm nhận sự lạnh nhạt, vô tình mà em đã mang lại cho anh không? Đã bao giờ em từng nghĩ anh đã phải buồn đến dường nào khi em nhìn anh một cách ngại ngùng, không màng quan tâm đến, điều đó làm anh thật sự rất buồn, rất đau khổ... Còn anh, anh đã từng suy nghĩ cho em nhiều lắm chứ nhưng anh không tài nào hiểu được tại sao em cứ im lặng, cứ giữ khoảng cách với nhau, chả lẽ tình cảm của chúng ta chỉ cần một thử thách đã phải tan vỡ sao ?

Muốn hỏi em nhiều thứ lắm nhưng thật sự rất sợ những câu nói phủ phàng của em, sợ những câu ''à ừ, uk, dạ, vâng'' đó lắm! Sợ đến nói không dám hỏi, không dám bày tỏ lòng mình, anh bây giờ thật sự rất sợ con người của em, không biết em đang nghĩ gì, có cả khi em đang nói chuyện với anh mà em cũng đang suy nghĩ tính toán nhiều thứ, có lẽ đúng là vậy, em là người cẩn thận mà, cẩn thận với cả những người bên cạnh, cẩn thận với cả những tình cảm chân thật của người khác. Có lẽ anh sẽ không bao giờ hiểu được em, em là người ra sao? Tốt hay xấu? Chân thật hay giả dối? Những câu hỏi đó anh không tài nào trả lời được cả...
Giờ anh cũng chả biết làm gì hơn ngoài việc đợi chờ, hy vọng rằng kì tích sẽ xuất hiện, hy vọng một câu nói chân thành của em, hy vọng chúng ta sẽ được ở bên cạnh nhau, anh lại có thể ở bên cạnh yêu thương và quan tâm em như trước đây... Dù sao thì anh cũng đã chuẩn bị tinh thần rồi dù kết quả thế nào anh sẽ sẵn sàng đón nhận nó... Chúc em ngủ ngon Yoshino Chan.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét