Thứ Năm, 24 tháng 4, 2014

Ngày thứ hai mươi sáu

Thứ năm, ngày 24 tháng 4, Trời nắng

                   Nay lại phải viết nhật ký sớm vì phải ôn bài mai thi nữa, hic bài Sử dài chết được :'( . Nay vẫn ngồi máy như mọi ngày nhỉ Yoshino Chan, chắc là học bài xong hết rồi :), em học nhanh thật đấy. Nay anh không biết phải làm gì nữa, chả biết nói thế nào bây giờ mặc dù có nhiều điều muốn nói lắm, đầu anh giờ năng nề quá !
                 Hôm nay nhà lại cúp diện nữa phải chạy ra net :( . Bài Sử dài quá mà lòng giờ không có tâm trí để học, anh phải làm sao bây giờ... Thật sự cho đến bây giờ anh vẫn không tài nào chấp nhận được... em với anh sẽ không bao giờ có thể trở lại như trước đây nữa rồi. Có lẽ khoảng cách giữa hai ta sẽ ngày càng dài hơn cho đến khi chúng ta không còn nhìn thấy nhau nữa
                  Những chuỗi ngày đau khổ sẽ kéo dài bao lâu nữa đây? Anh tự hỏi phải chăng mình đã đi sai con đường, phải chăng mình đã đặt hi vọng quá nhiều chăng? Anh không còn bất cứ thứ gì cả, thật sự anh chỉ cần có Yoshino Chan bên cạnh anh thôi, tại sao mọi thứ mà anh lo lắng đều xảy ra thế này, tại sao niềm đau cứ bám lấy anh, chả nhẽ anh không xứng đáng nhận được hạnh phúc sao...
                     Nay chắc em cũng ngủ sớm rồi, chắc tối nay anh phải thức để học bài thôi mặc dù không có tâm trạng học nhưng vẫn phải cố nhồi nhét từng chữ vào đầu. Yoshino Chan, điều mà bây giờ anh muốn nói với em nhất đó là :''Anh thật sự không thể mất em được''. Làm sao anh có thể chịu đựng được đây, làm sao anh có thể thôi nhớ mong, thôi trông chờ, thôi quan tâm, thôi yêu em được đây... Điều đó thật sự quá khó khăn đối với anh, mất em thật sự anh không tài nào chịu đựng nổi. Thật sự anh yêu em nhiều nhiều lắm .... Em biết không... Giờ chắc anh phải về đây, ngủ ngon nhé Yoshino Chan...
                 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét