Thứ sáu, ngày 25 tháng 4, Trời nắng
Thế là đã thi xong hết 6 môn rồi, chỉ còn 2 môn nữa thôi và đó cũng là môn mình sợ nhất ''Anh văn'' ... Dầu sao thì vẫn phải cố gắng thôi, cuối năm rồi, không thể để những công sức trước đây tụt mất được. Cố gắng lên nào Kotori, mày làm được mà.
Yoshino Chan biết không, anh đã hồi tưởng nhiều thứ lắm, mọi thứ giữa anh và em, kỉ niệm buồn vui ngày nào vẫn còn im đậm mãi trong tim. Dạo này anh hay ôm gối lắm, vừa ôm vừa gọi tên em, cảm giác đó, cảm giác như mất đi người mình yêu, thật đau khổ, tưởng chừng như không còn sự sống nữa vậy.
Rồi từng ngày từng giờ, anh bắt đầu nhận ra, em đã không còn quan tâm anh nữa, không biết nói thế nào, cảm giác trong tim thật hỗn loạn cho đến khi điềm tĩnh lại, anh mới nhận ra mình cần phải sống cho bản thân mình nhiều hơn, sống vì gia đình vì bạn bè vì tất cả những người xung quanh, chứ anh không sống chỉ vì em... Dẫu biết bản thân thật sự rất yêu rất quý em nhưng lòng em giờ đây đâu còn thuộc về anh nữa, cứ níu kéo chắc hẳn sẽ không bao giờ anh thoát khỏi cảm giác đau khổ, tuyệt vọng được cả.
Rồi ngày đó cũng đến thôi, ngày mà anh buộc phải nhẫn tâm, buộc phải mạnh mẽ hơn để anh có thể thoát khỏi những tuyệt vọng và nỗi đau mà em đã mang đến cho anh. Cũng có lẽ là con đường giải thoát cho chúng ta, không gặp nhau, không nói chuyện với nhau, dần rồi có lẽ hai ta sẽ quên nhau thôi. Anh cũng sẽ thôi nghĩ về một ngày chúng ta có thể trở lại nữa vì anh hiểu em sẽ chẳng bao giờ quan tâm và yêu anh như trước đây cũng như niềm tin anh dành cho em đã không còn nữa.
Cũng sắp phải về rồi, có lẽ nên dừng lại ở đây, ngủ ngon nhé Yoshino Chan, anh sẽ không cố gắng quên nữa mà anh sẽ vẫn nhớ thật nhiều vì đơn giản không thể nào quên được, hãy cứ để thời gian xóa nhóa tất cả...

.jpg)
.jpg)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét