Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

Ngày thứ hai mươi bốn

Thứ ba, ngày 22 tháng 4, Trời nắng

             Nay lại một ngày nghỉ buồn chán lại còn cúp điện nữa nên đến giờ này mới có thể lên đây viết nhật ký, chắc giờ em đã ngủ mất rồi Yoshino Chan. Anh nhớ em nhiều lắm, lòng cứ bồn chồn không yên, muốn được gặp em lắm nhưng biết sao được vì anh có online thì em cũng chả màng nói chuyện với anh làm gì, có những lúc anh thật chán nản lắm, buồn lắm nhưng anh sợ nói ra lại làm em khó xử.
               Chả lẽ mọi thứ thật sự đã kết thúc ở đây rồi sao, tuy em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh nhưng anh vẫn hiểu được rằng em lại sắp một lần nữa làm anh tổn thương, anh buồn lắm muốn có một người tâm sự cho khuây khỏa nhưng thật lòng chả biết nói với ai bây giờ...
                Anh giờ đây tràn đầy nỗi tuyệt vọng, anh muốn được cùng em ''sống lại'' với những kỷ niệm đẹp trước đây, tuy chúng ta chỉ tâm sự với nhau qua màn hình máy tính nhưng anh biết rằng tình cảm ta trao nhau là chân thật, tình cảm trước giờ anh trao cho em là chưa bao giờ thay đổi, còn em thì sao Yoshino Chan? Em đã hết yêu anh rồi, phải không...
                Đêm đúng là thời điểm khiến người ta cô đơn, buồn bả nhất, cũng giống như anh bây giờ vậy. Phải chăng khi bắt đầu càng hạnh phúc thì sau khi kết thúc thì càng đau khổ chăng? Anh chỉ ước gì bây giờ, có em ở bên cạnh anh, ôm lấy anh và an ủi, vỗ về anh, thật sự bây giờ anh cần có em lắm Yoshino Chan, em có biết không, anh không tài nào thôi suy nghĩ, không tài nào thôi nhớ về em, lòng giờ đây mâu thuẫn quá, biết rằng em đã không cần anh nữa nhưng sao anh vẫn muốn được ở bên em nhiều lắm...
                Đã hơn một giờ sáng rồi, mai lại phải thi thêm hai môn nữa, mong là kì thi sẽ kết thúc sớm vì anh không biết mình có còn sức để vượt qua không, giờ anh dường như muốn kiệt sức, không tài nào có thể cười nổi, điều anh cần bây giờ chỉ có em thôi, bấy giờ anh mới hiểu được rằng giá trị mà tình yêu mang lại là lớn như thế nào, nó có thể khiến một người bất hạnh trở nên hạnh phúc và cũng có thể khiến một người hạnh phúc thành một kẻ bất hạnh. Chắc anh phải đi ngủ đây, trễ quá rồi, ngủ ngon mơ đẹp nhé Yoshino Chan.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét