Thứ tư, ngày 23 tháng 4, Trời nắng
Nay lại thi xong hai môn nữa rồi, làm bài cũng khá ổn mong là không có sai sót :). Nay thi thế nào rồi Yoshino Chan, ổn chứ? Hì chắc tại anh lo quá thôi, Yoshino Chan sẽ làm được mà, sắp nghỉ hè rồi, còn 4 môn nữa thôi, cố lên nhé :D. Và có lẽ đến lúc đó anh không còn có cơ hội để động viên em nữa. Chúng ta sắp phải xa nhau thật sự rồi...
Em biết không, ngày nào anh cũng buồn cả, ngày nào cũng không ngừng suy nghĩ, lòng cứ bồn chồn không hiểu tại sao em lại chẳng hề quan tâm anh nữa, phải chăng những gì anh nghĩ trước đây là đúng, em thật sự đã không còn yêu anh nữa rồi...
Không hiểu sao nữa, dẫu biết em tuyệt tình thế nhưng sao lòng vẫn không tài nào xóa được hình ảnh của em trong tim, càng nhớ lại càng đau, càng giận lại càng yêu... Bây giờ anh phải làm sao đây, thật bế tắc quá, cảm giác như bị dồn vào đường cùng vậy, anh không biết làm cách nào để cứu vãn, để chúng ta trở lại như trước đây nữa, thật sự rất khổ sở, giờ thì anh chỉ biết chờ thôi, chờ một ngày nào đó em sẽ nói cho anh biết phải làm thế nào, nhưng có lẽ ngày đó sẽ không bao giờ đến...
Làm sao để anh có thể quên được em đây Yoshino Chan, làm sao để anh không còn yêu, không còn buồn vì em nữa, làm sao để anh không còn quan tâm đến em nữa, làm sao để anh chỉ xem em là người xa lạ hay đơn giản là một người bạn đây... Anh không tài nào làm được cả, càng lúc càng buồn, càng chán nản, càng bế tắc hơn. Trước mặt anh giờ đây mọi thứ điều ngập tràn trong bóng tối không một chút ánh sáng, không một chút hi vọng.
Mai lại phải học bài để thi nữa, chắc cũng bớt online một chút để học, mong sao ngày mai có một tia sáng nào đó soi rọi vào bóng đêm trong tim anh, có một bàn tay nắm lấy anh đưa anh trở về với ánh sáng... Ngủ ngon nhé Yoshino Chan.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét