Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

Ngày thứ hai mươi chín

Chủ nhật, ngày 27 tháng 4, Trời nắng


              Có những lúc chợt nghĩ, mình đã cố gắng quan tâm, đã cố gắng hiểu, đã cố gắng bày tỏ nhưng sao người khác lại đáp trả mình bằng những cái lờ, xem mình như không tồn tại nhỉ. Nếu một ngày mình biến mất liệu họ có buồn hay thậm chí là quan tâm không? Nhưng lời hứa những cử chỉ ân cần không lẽ chỉ đơn giản là mình tự tưởng tượng ra sao?
              Không còn biết nói gì hơn nữa, một cảm giác lạnh lẽo cô đơn, đúng như những gì người ta nói:''Khi họ cần mình, mình ở bên họ, khi mình cần họ, họ bỏ rơi mình''. Một cái kết cho những người chân thành chỉ đơn giản và vỏn vẹn hai từ ''Thất vọng''.
             Mai là kết thúc kì thi rồi, dẫu sao bản thân vẫn phải cố gắng vậy, không tiếc vì mình đã tốt với người khác, không tiếc vì mình đã dành sự quan tâm cho người khác, chỉ tiếc mình đã dành những điều đó nhầm người...
               Trước đây, mình cứ suy nghĩ chỉ cần mình tốt với người khác, chân thành với người khác mình sẽ nhận lại được như vậy, nhưng không phải cái mình nhận được chỉ là sự phũ phàng, sự vô tâm, bây giờ chỉ biết tự trách mình đã yêu lầm người, đã quan tâm lầm chỗ và cái giá phải trả là sự đau khổ tận cùng trái tim.
              Mất đi niềm tin, mất cả trái tim, những hy vọng chỉ còn là những hạt cát nhỏ bé dần tan biến đi trên mặt đất rộng lớn. Còn đâu lồi đi mà mình đã chọn, còn đâu những ký ức ngọt ngào ngày xưa... Nếu một ngày nào đó, em có nhớ về kỷ niệm xưa, xin hãy xóa nó đi nhé vì đơn giản tình cảm em dành cho anh chỉ là sự vô tâm, sự giả dối, để những STT ấy thì đã sao, anh tự nhìn nhận, em im lặng để mọi thứ trôi đi một cách vô nghĩa. Không còn muốn nói, không còn muốn cười nữa vì lòng giờ trở nên ngột ngạt, một cảm giác khó thở không tài nào diễn tả được. Dù sao thì vẫn chúc em ngủ ngon Yoshino Chan, dù biết mọi thứ đã không tài nào để quay lại nữa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét