Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

Ngày thứ hai mươi mốt

Thứ bảy, ngày 19 tháng 4, Trời nắng


                   Nay là thứ bảy rồi, thứ hai tuần sau lại bắt đầu những ngày thi nhưng không hiểu sao bây giờ không có tâm trạng để ôn bài... Nay anh có cảm giác thật lạ, lúc đùa giỡn với bạn bè trong lớp, em đã ôm anh, giữ anh lại để họ đùa mà không hiểu sao cái ôm thật nhẹ nhàng nhưng anh lại không hề có một chút sức lực nào để kháng cự cả, lúc em ôm anh cảm giác đó thật hạnh phúc, thật dễ chịu, thật đó Yoshino Chan. Không biết có phải là em mượn cớ giỡn để ôm anh không nữa... Nhưng dù cho thế nào đi nữa, thật lòng cái ôm đó làm anh không tài nào không nghĩ ngợi, phải chăng Yoshino Chan vẫn còn yêu vẫn còn thích anh hay chăng?
                    Mai có hẹn là đi chơi net, hông biết có thể nào em lại ôm anh một lần nữa được không vậy? Thật lòng anh thèm cảm giác ấy lắm, cảm giác chúng ta đã thuộc về nhau và người anh yêu trao cho anh hơi ấm của tình yêu. Còn Yoshino Chan, em có muốn trở lại với anh không... Nhắc mới nhớ em đã có câu trở lời mà anh đã hỏi hôm trước chưa? Chắc là chưa rồi, anh muốn em nói thật lòng mình dù kết quả có ra sao đi chăng nữa anh cũng sẽ không giận em đâu, thật đó.
               Điều đơn giản hiện tại anh chỉ mong nhận được câu trả lời của em để anh có thể ra quyết định nên tiếp tục hay nên rút lui, anh thật lòng vẫn yêu em nhiều lắm đó, Yoshino Chan. Còn về tình cảm của em thì anh không tài nào có thể biết được, em có còn muốn tiếp tục với anh không, có còn suy nghĩ tiêu cực về tương lai không, điều đó thật lòng anh không biết.
              Cũng đã khuya lắm rồi, chắc anh nên đi ngủ để ngày mai còn gặp em, mong rằng những điều anh mong muốn sẻ trở thành hiện thực. Giữ gìn sức khỏe để tuần sau còn thi nữa nhé Yoshino Chan, dù cho kết quả có thế nào đi chăng nữa, Kotori San sẽ không bao giờ trách Yoshino Chan nữa vì anh biết rằng Yoshino Chan cũng rất buồn về điều đó, chúc em ngủ ngon Yoshino Chan.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét